spot_img
spot_img

28 năm ngày trở về – Nơi khởi đầu của những ước mơ

Vậy là đã 28 mùa phượng vĩ, thế hệ chúng ta, những thành viên yêu dấu của khóa học 1989 – 1998 rời xa mái trường THCS Đông Ninh thân yêu. Thời gian đủ dài để những thành viên của khóa học cảm nhận được những năm tháng ý nghĩa được học chung cùng một mái trường. Những hoài niệm về ký ức những năm tháng tươi đẹp ấy càng thôi thúc chúng ta trở về trong ngày “Hội khóa kỷ niệm 28 năm ngày tri ân – gặp mặt”.

b46

b49
Nhiều thành viên của khóa học từ Bắc Trung Nam về hội ngộ trong ngày hội khóa

Hơn 30 năm về trước, chúng ta từ tất cả 7 làng (Hữu Bộc, Trường Xuân, Vạn Lộc, Hạc Thành, Thanh Huy, Phù Bình, Phù Chẩn) của xã Đông Ninh (cũ), huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hóa tề tựu về ngôi trường THCS Đông Ninh với những lớp học đơn sơ. Ban đầu là những ánh mắt xa lạ, những cử chỉ rụt rè. Trải qua thời gian điều đó dần nhường chỗ cho tình bạn và tiếng cười.

b1

b2

b5

b6

b7

b8
Nét tinh khôi của các thành viên nữ khóa học 1989-1998 trong tà áo dài

Chúng ta sẽ khắc cốt ghi tâm ghi nhớ những thế hệ thầy cô, những kỹ sư tâm hồn đã chèo lái con thuyền, đưa chúng ta cập bến niềm vui với công lao to lớn. Nhìn các thầy cô tóc đã bạc, nắm đôi bàn tay của thầy cô đã hằn nhiều nếp nhăn khiến trong lòng chúng ta trào dâng cảm xúc. Dù đi xa đến đâu, trưởng thành thế nào, chúng ta vẫn mãi là những học trò đã từng được thầy cô dạy bảo, yêu thương.

b32

b31

b33
Đông đảo thầy cô về dự ngày hội khóa

b34

b35

b36

b37
Các thế hệ thầy cô đã tham gia giảng dạy khóa học

Thành công của các thành viên trong khóa học 1989 – 1998 là biết bao mồ hôi, tâm huyết và sự bao dung của thầy cô. Thầy cô không chỉ dạy cho chúng ta kiến thức của sách vở, mà còn dạy về cách sống, cách đối nhân xử thế và nghị lực vượt qua mọi sóng gió cuộc đời. Những lời dạy bảo ân cần, những ánh mắt khích lệ và cả những thái độ nghiêm khắc năm nào. Giờ đây nhìn lại, những thành viên của khóa học càng thấu hiểu hết tình yêu thương bao la của thầy cô. “Hội khóa kỷ niệm 28 năm ngày tri ân – gặp mặt” là dịp ý nghĩa để chúng ta tri ân, hướng tấm lòng về các thế hệ thầy cô.

b13

b15

b17

b18

b25

b21

b22

b29

b14

b16
Tặng quà và tri ân các thế hệ thầy cô

Thời gian trôi thật nhanh, đã 28 năm chúng ta rời xa sân trường năm ấy. Gạt bỏ sau lưng những bộn bề của cuộc sống, chúng ta cùng nhau trở về để tìm lại nụ cười hồn nhiên của tuổi trẻ với tâm hồn trong sáng thời thanh xuân rực rỡ. Trong hơi thở của cuộc sống, chúng ta cảm nhận được thanh xuân của chúng ta đầy ắp những ký ức trong những tháng năm dưới mái trường tiểu học và THCS Đông Ninh. Đi qua bao mùa phượng nở đỏ sân trường, điều đọng lại là các thành viên vẫn nhớ về nhau, nhớ về ngôi trường, nhớ những gương mặt bạn bè. Điều đó càng ý nghĩa hơn trong ngày “Hội khóa kỷ niệm 28 năm ngày tri ân – gặp mặt”, chúng ta trở về để cùng nhau hàn huyên, ôn lại những khoảnh khắc mà chúng ta đã cất ở một góc trong nhịp đập của cuộc sống.

b45

b12

b11

b10

b9
Đôi bạn ngày xưa học chung một lớp

Kẻ thù lớn nhất của con người là thời gian, không ai có thể níu kéo được. Nhưng cũng chính thế mà chúng ta lại càng trân quý hơn từng khoảnh khắc được bên nhau trong khóa học 1989 – 1998. Mỗi thành viên của khóa học giờ ai cũng có con đường riêng, miệt mài với công việc… Nhưng điều khiến chúng ta thấy trân quý là trong sự lo toan cho cuộc sống, trong tâm trí chúng ta vẫn dành riêng một góc nhỏ tâm hồn cho những ký ức về trường xưa, ở đó có các thầy cô thân yêu, có những tình bạn trong sáng, có những ánh mắt trộm nhìn một ai đó mà bản thân không dám thổ lộ bằng lời nói…

b43
Ban liên lạc của khóa học
b42
Các cựu học sinh thôn Hữu Bộc của khóa học
b41
Các cựu học sinh thôn Thanh Huy của khóa học
b26
Cựu học sinh thôn Phù Chẩn của khóa học tặng hoa, tri ân các cô giáo
b20
Cựu học sinh thôn Phù Bình của khóa học tặng hoa, tri ân thầy cô
b19
Cựu học sinh thôn Trường Xuân tặng hoa, tri ân các cô giáo
b27
Trưởng Ban liên lạc của khóa bên cạnh người mẹ, cũng là cô giáo giảng dạy
b28
Niềm vui của thầy và trò trong ngày hội ngộ

Lần hội ngộ này, không phải để xem ai thành công hơn, ai sung túc hơn, mà để chúng ta gặp lại thầy cô và bạn học cũ, để ôn lại kỷ niệm thuở học trò đầy thương nhớ. Mỗi chúng ta đều có vô vàn câu chuyện kể cho nhau nghe: Những lần tim đập chân run khi phải lên bảng kiểm tra bài cũ, những lần làm bài thi cuối kỳ đầy lo âu, những lần chép trộm bài của bạn khi chưa thuộc bài, những buổi ăn quà vặt trước cổng trường, những giây phút nghịch ngợm và cả những ước mơ ngây thơ của tuổi học trò. Tất cả những điều ấy tạo nên một phần thanh xuân trong sáng của một thời thương nhớ.

b30
Đại diện lãnh đạo các thế hệ thầy cô tặng hoa chúc mừng ngày hội khóa
b47
Các thành viên của khóa học đại diện tặng quà cho trường Tiểu học và trường THCS Đông Ninh

Quên sao được những tiếng cười vang vọng trong trong giờ ra chơi, ở đó có những trò nghịch ngơm của vài gương mặt cá biệt đúng chất “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”. Quên sao được những tiết học mà tâm trang luôn lo âu thấp thỏm nếu bị thầy cô gọi lên trả lời bài. Khoảnh khắc ánh nắng vàng óng rót lên khuôn mặt của những bạn ngồi cạnh cửa sổ lớp học đẹp đến nao lòng. Có đôi lúc chúng ta tự mỉm cười với chính mình khi hồi tưởng về những khoảnh khắc đầy hồn nhiên của tuổi học trò.

b39
Đại diện của khóa học tặng quà cho các em có thành tích học tập xuất sắc của xã Đông Ninh (cũ)
b38
Đại diện của khóa học trao tặng quà cho các em có hoàn cảnh khó khăn của xã Đông Ninh (cũ)

Quê hương Đông Ninh ngày càng giàu mạnh cùng với sự phát triển chung của đất nước. Trường lớp ngày nay đẹp hơn, khang trang hơn. Quay lại quá khứ để thấy rằng, thế hệ khóa học chúng ta còn nhiều khó khăn, có nhiều bạn đến trường vẫn phải chịu cảnh cơm ăn chưa đủ no, áo mặc chưa đủ ấm, có bạn được học sách mới nhưng có bạn phải học lại những bộ sách cũ của các anh chị để lại. Có những ngày đến lớp bút máy hết mực, phải “vay” mực của bạn. Nhớ ngày trực nhật phải đi sớm quét dọn lớp học, chuẩn bị khăn lau bảng. Nhớ những lúc xông xáo khi đi lao động, trồng cây ở trường, hay những lần đi học muộn lo nơm nớp vì sợ các bạn cờ đỏ của lớp khác ghi vào sổ.

b44
Niềm vui ngày hội ngộ
b50
Những bông hoa duyên dáng

Con đường đến trường ngày hôm nay đẹp trên mọi khía canh, nhưng có lẽ sẽ không đẹp bằng con đường đến trường của thế hệ chúng ta được lưu giữ trong tâm thức. Con đường đi học đi qua những cánh đồng lúa và hoa màu xanh ngát của quê hương Đông Ninh. Đến mùa gặt con đường lại được người dân tận dụng để phơi rơm rạ khiến chúng ta phải nhăn mặt, hoa mắt khi đi học về mà bụng đang đói cồn cào. Vậy nhưng chúng ta vẫn có cảm giác thật dễ chịu khi đi qua những đoạn đường phơi rơm rạ của lúa nếp tỏa mùi thơm đặc trưng.

b3

b4
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu

Những điều đơn sơ ấy càng tô điểm thêm hoàn cảnh mà thế hệ chúng ta đã trải qua. Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng tình bạn thuở cắp sách đến trường thì vẫn vẹn nguyên. Sau 28 năm bôn ba, trở về vòng tay của bạn bè, thầy cô vẫn thấy chúng ta như học sinh năm nào. Thanh xuân của chúng ta không nằm ở một nơi xa xôi, mà ở ngôi trường tiểu học và THCS Đông Ninh, nằm ở ánh mắt, nụ cười và những câu chuyện chúng ta kể cả ngày không hết. “Hội khóa kỷ niệm 28 năm ngày tri ân – gặp mặt” là dịp các thành viên của khóa học viết tiếp những kỷ niệm thân thương.

b40
Một tập thể đoàn kết, gắn kết những thành viên trách nhiệm

Ngồi nghe lại tiếng cười, nhìn lại những gương mặt thân quen khiến tâm hồn thư thái, thấy mọi người như trẻ lại, để cảm nhận chúng ta đã từng có thời tuổi trẻ rực rỡ và tươi đẹp. 28 năm – một chặng đường đủ dài để mỗi người có một lối rẽ. Nhưng dịp hội khóa, tất cả bỏ lại sau lưng mọi lo toan, chúng ta lại là một gia đình, ngồi cùng nhau ôn lại chuyến tàu mang tên thanh xuân!

Lê Khắc Niên

CÙNG CHUYÊN MỤC

spot_imgspot_img
spot_imgspot_img
spot_imgspot_img
spot_imgspot_img

MỚI NHẤT